Thứ hai, 27/09/2021

VTV Đặc biệt “Ranh giới”: Tận cùng nỗ lực giữa sự sống và cái chết

Thứ năm, 09/09/2021, 10:07 (GMT + 7) Theo dõi ATYT trên

Bên kia ranh giới là sự sống - cái chết. Khắc nghiệt, lạnh lùng. Bên này ranh giới là sự cống hiến, nỗ lực của những y bác sỹ đang dành giật từng hơi thở...

8
Phim tài liệu VTV Đặc biệt “Ranh giới” kể câu chuyện xúc động về tình người, nghĩa đồng bào, vượt khỏi rào cản dịch bệnh.

Tối 8/9, bộ phim VTV Đặc biệt mang tên “Ranh giới” có thời lượng dài hơn 50 phút được phát sóng trên kênh VTV1 đã ngay lập tức gây "bão mạng". Những hình ảnh về đội ngũ y bác sĩ ở tuyến đầu chống dịch, ngày đêm giành giật sự sống cho các sản phụ nhiễm Covid-19 khiến người xem không khỏi day dứt và xót xa.

2

Phim tài liệu VTV Đặc biệt “Ranh giới” kể câu chuyện xúc động về tình người, nghĩa đồng bào, vượt khỏi rào cản dịch bệnh tại Bệnh viện Hùng Vương đang điều trị bệnh nhân Covid-19 tại thành phố Hồ Chí Minh. Đi sâu vào nơi tâm dịch, nơi có những bệnh nhân mang trên mình hai sinh mệnh, các y bác sỹ đã phải đứng trước rất nhiều ranh giới và sự lựa chọn.

3

Hơn nửa tháng có mặt tại nơi điều trị sản phụ mắc COVID-19 chuyển biến nặng, bộ trang phục bảo hộ trở thành vật bất ly thân của các thành viên trong ê-kíp làm phim. Đạo diễn Tạ Quỳnh Tư đã khắc khoải với ranh giới, sức mạnh là sự dũng cảm, tình người, sự đoàn kết của cả một dân tộc cùng chống lại dịch bệnh.

Khi sản phụ tên Vân đã không thể vượt qua được. Mớ vật dụng còn lại nằm chỏng chơ. Tiếng người cha khóc nghẹn, đòi gặp con lần cuối. Tiếng điều dưỡng đưa cho ông xem hai hình ảnh sau cùng của con gái, khi đang cấp cứu và giây phút tử biệt và xin ông chia sẻ, người mất vì Covid thì người thân không thể lại gần.

7
Bên kia của ranh giới sống - là cái chết - với Covid, nó bất thần, khắc nghiệt, lạnh lùng.

Bên kia của ranh giới sống - là cái chết - với Covid, nó bất thần, khắc nghiệt, lạnh lùng. Bên này của ranh giới- mọi sự cứ quay cuồng giữa lúc 1-2 giờ sáng. Có sản phụ gắt gỏng đòi chuyển viện. "Giờ này chị có muốn chuyển cũng chẳng có nơi nào nhận" - y tá cũng gắt lại, một y tá khác năn nỉ: "Bệnh Covid này nó không ảnh hưởng tới em bé nên mẹ đừng lo, mẹ chỉ cần tập trung thở… Chị hít giùm em cái đi chị, chị đừng buông, đừng sợ…"

1
Giữa lằn ranh ấy, những chiếc áo trắng xanh chống chọi, quay cuồng giữa guồng máy thiếu người do bệnh nhân nhập viện tăng.

Bên này ranh giới là một bác sĩ, hình như là bác sĩ Khánh Phương nhỏ nhẹ nói với các y tá trẻ, sản phụ lên K1 này là chịu thiệt thòi không có người nhà bên cạnh nên thôi, có gì ráng để chia sẻ với họ. Lại một ông bác sĩ gây mê hồi sức, nổi đóa luôn với một ông ở tầng dưới, không chịu lên vì sợ… nhiễm. “Vậy ông ở dưới đó đi, tui lăn máy xuống”. Và những giây khắc, họ vuốt lại tóc mai, cột lại chùm tóc cho bệnh nhân, vỗ về như với em bé “thở giỏi rồi đó, giỏi lắm, chị cứ thở vậy nhen, giùm em!”. Rồi cũng chính họ, bất động sau sự bất lực vì không thể cứu sống người. “Đau đớn lắm!”.

6
Và những giây khắc, họ vuốt lại tóc mai, cột lại chùm tóc cho bệnh nhân, vỗ về như với em bé.

Ranh giới có khuôn mặt trẻ sơ sinh chào đời. Ranh giới có hình ảnh sản phụ qua đời. Và những con người mới mấy phút trước còn gào lên để chuẩn bị cho quy trình báo động đỏ cấp cứu, nay lặng im bước vào giây khắc để báo tử cho người nhà.

Giữa lằn ranh ấy, những chiếc áo trắng xanh chống chọi, quay cuồng giữa guồng máy thiếu người do bệnh nhân nhập viện tăng, nhân viên y tế nhiễm Covid, thiếu máy móc hỗ trợ; và chính họ, thiếu một giấc ngủ, phút chợp mắt trong đêm. Nhưng khi đứng trước bệnh nhân với độ Sp02 xuống dưới 90, rồi 86… thì họ như thể bất chấp tất cả để vượt rào. Chỉ cần nghe “lên lại rồi”, là sống, sống lại trước mắt…

4

Ở những hình ảnh cuối, nụ cười của một sản phụ và lời cảm ơn, qua tấm chắn, “Em mong được về nhà với chồng và con!”. Niềm mong mỏi ấy đâu phải chỉ mình cô, cô còn nói thay cho người đang khoác bộ đồng phục trắng, trắng đêm theo mẹ con cô. Nhưng tất cả lại bước vào một ca trực mới, không ngày không đêm.

Xem xong Ranh giới, lặng im mà nghĩ về giữa những lằn ranh ấy, để hiểu hơn mà thể tất cho cả những bất lực, đầu hàng nơi mỗi con người bé nhỏ. Thôi thì cúi đầu cảm tạ trước mọi gắng gượng, hy sinh. Mà nếu có không đi tới cùng - trên đường biên “ranh giới” này -thì hẳn cũng khó khăn lắm, cả hoang mang, sợ hãi lắm; có khi vì sự núm níu của người thân chăng - mà dừng lại. Đời người, rốt cùng, còn hay mất chỉ một hơi thở.  Còn thở là còn nhìn thấy, nghe ra và nói - ít nhất là một lời cảm ơn đến những chiến binh Xanh-Trắng ở khu K1 - Bệnh viện Hùng Vương - TP HCM.

Minh Ngọc - Lê Huyền Ái Mỹ

Theo VnMedia.vn Copy