Thứ năm, 29/07/2021

Tiếng chổi tre lặng lẽ lúc 0 giờ mùa covid-19

Thứ bảy, 10/07/2021, 11:43 (GMT + 7)
Đêm xuống càng sâu, những tiếng chổi tre của người lao công thảng thốt vang lên giữa không gian giữa mùa covid-19 khiến nhiều người chạnh lòng.
7
Đêm phố vắng bóng dáng người lao công lẻ loi làm việc giữa bao la.

Đêm nào cũng vậy, họ lặng lẽ làm công việc của mình. Những bước đi chậm rãi, những tiếng chổi tre xào xạc trên mặt đường giữa không gian vắng lặng không một bóng người mùa covid-19. Giữa mùa dịch trong những ngày khó khăn, họ chưa một lần ngơi nghỉ.

5
Những người lao công trong đêm không một ngày ngơi nghỉ. Với họ, đó vừa là công việc lại vừa là niềm vui mỗi ngày.

Đà Nẵng những đêm dịch bệnh Covid-19 khác hẳn với ngày thường. Khi tất cả hàng quán đóng cửa, tắt điện và chìm vào giấc ngủ. Thì những người lao công của Công ty Môi trường đô thị Đà Nẵng, mà nhiều người vẫn gọi với cái tên bình dị là người lao công quét rác lại bắt đầu một ngày làm việc.

4
4

Đêm Đà Nẵng thoang thoảng gió biển, chỉ xao xác tiếng gió và tiếng chổi tre. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống đổ bóng những người lao công dài trên mặt đường vắng lặng. Có những giọt mồ hôi chảy xuống, những đôi tay chai sần thô ráp của những người lao công. Họ là những người già, những người trẻ, những người đàn ông và phụ nữ che kín khẩu trang bên những chiếc xe rác lặc lè. Ít người thấy được mặt của họ, và ở những con đường này họ với những hàng cây, những bóng lá đã quen thuộc với nhau biết bao đêm rồi.

1
Bóng người nữ lao công lẻ loi giữa không gian rộng lớn, chỉ có tiếng chổi tre cào xạc làm bạn đồng hành....

Đêm trên cầu Rồng, sương phủ nhẹ xuống biểu tượng của Đà Nẵng, bóng người lao công nhỏ xíu trong không gian bao la của trời đêm, của ánh đèn, của dòng sông Hàn. Dáng chị lao công cần mẫn và lẻ loi, cặm cụi và lặng lẽ, miệt mài và gắng gỏi. Tiếng động duy nhất chỉ là bước chân chị khe khẽ, và tiếng chổi tre loạt xoạt trên đường.

2
Lúc 0h, sương mù phủ xuống bóng người nữ lao công nhỏ bé...

Những ngày dịch bệnh này, Đà Nẵng vắng lắm, người ra đường cũng ít, khách du lịch thì không có. Nỗi lo dịch bệnh không chừa một ai. Dịch bệnh khiến mọi người không khỏi ưu tư. Mọi người được khuyến cáo hạn chế ra đường, hạn chế tiếp xúc. Còn những người lao công, vẫn quần quật với công việc. Vì người có thể không ra đường, nhưng rác thì không thể không làm sạch. Những người lao công đêm đêm vẫn thao thức cùng tiếng chổi tre. Chỉ có thêm là những chiếc khẩu trang sẽ dày hơn, nặng hơn vì những giọt mồ hôi đêm hè vẫn rơi xuống.

3
Người nữ lao công vẫn cần mẫn với công việc của mình.

Tôi biết, với những người lao công ấy thu nhập của họ khá ít ỏi. Công việc lại nặng nhọc và chứa nhiều độc hại vì phải tiếp xúc trực tiếp với những mùi xú uế, những loại rác có thể gây thương tích như mảnh thủy tinh, như những thanh sắt nhỏ, những kim tiêm hay vô vàn thứ khác. Họ chấp nhận với những nguy hiểm đó để làm công việc của mình.

Dịch bệnh chỉ khiến những người lao công cẩn trọng và chu đáo hơn. Để tăng thêm thu nhập, có chăng những người lao công nhặt nhạnh trong giờ làm việc những vỏ lon, bìa giấy… để gom lại bán cho những cửa hàng đồng nát. Thu nhập thêm ấy mỗi ngày cũng chỉ vài ngàn đồng. Đủ mua thức quà sáng cho đứa con lúc trở về nhà sau khi hoàn thành công việc quét rác đêm.

Đêm Đà Nẵng, giữa những vắng lặng của thị thành, giữa những lẻ loi của người quét rác thì vẫn còn đó những tấm lòng, vẫn có những bạn trẻ tình nguyện bất chợt đến thăm. Quà đôi khi chỉ là những chiếc bánh nóng hổi, chai nước hoặc chỉ là những lời thăm hỏi. Thế nhưng chừng ấy thôi cũng đủ để người lao công thêm động lực làm việc.

9
Đôi khi, niềm vui của họ nhỏ nhoi chừng ấy...

Mỗi ca làm việc chỉ có 30 phút nghỉ ngơi. Những người lao công ngước mắt nhìn thành phố về đêm, điều mà rất ít người có thể làm được. Những điện đèn hoa lệ, những cây cỏ trở mình, những sương đêm tí tách, tất cả như bản hòa ca cho phố đêm lung linh hơn trong nỗi vất vả của mỗi người.

Tôi theo chân họ thênh thang trên từng cung đường phố biển. Tôi lặng lẽ quan sát, họ lặng lẽ làm việc. Đêm không lời thủ thỉ. Những người lao công có tên có tuổi, nhưng họ ngại ngần không nói, tôi chạnh lòng không dám hỏi. Thì thôi, cứ để những con người lặng lẽ nhưng không vô danh ấy sáng bừng lên từ những điều bình dị, từ công việc bình dị, và từ những đôi mắt bình dị của họ mỗi ngày để mong qua mùa dịch bệnh.

Đêm xuống càng sâu, những tiếng chổi tre của người lao công thảng thốt vang lên giữa không gian cùng tiếng kĩu kịt của những chiếc xe đầy ăm ắp rác lại được đẩy đi trên đường. Những chiếc xe ấy đang chở biết bao số phận con người, trong đó có cả những ước mơ, hoài bão thật giản dị. Chỉ mong mùa covid-19 sớm qua đi…

Tiêu Dao

Theo VnMedia.vn Copy