Thứ hai, 20/09/2021

Những người mẹ không con ở làng trẻ SOS Quy Nhơn

Thứ bảy, 04/09/2021, 14:00 (GMT + 7) Theo dõi ATYT trên

Mười bốn người mẹ từ “bến không chồng” này đã dệt nên những trang cổ tích bình dị mà thiêng liêng với những số phận trẻ thơ bất hạnh trong tình yêu thương vô bờ.

4
Ở đây, những người mẹ đơn thân chấp nhận biết bao khó khăn để dành hết tình cảm cho những đứa con của mình

Làng SOS Quy Nhơn ở phường Nhơn Bình cách trung tâm thành phố Quy Nhơn tầm 5km, gồm 14 nhà gia đình, bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2010. Đây là nơi cưu mang và nuôi dưỡng hơn một trăm mảnh đời trẻ thơ lang thang cơ nhỡ, trẻ mồ côi, trẻ bị bỏ rơi…, là bến đỗ bình yên nhen nhóm lên ngọn lửa yêu thương để những đứa trẻ thiếu may mắn trưởng thành cùng những người mẹ đặc biệt.

Ở đây, mỗi mẹ dưỡng nuôi khoảng 10 trẻ trong một mái ấm được gọi tên là “Gia đình thay thế”. Mỗi gia đình như thế có một cái tên khác nhau như gia đình hoa mai, gia đình hoa thược dược, gia đình hoa thủy tiên… Và, những người thắp ngọn lửa yêu thương ấy chính là các mẹ. Họ là những người phụ nữ tình nguyện không lấy chồng để suốt quãng đời còn lại toàn tâm toàn ý chăm sóc, nuôi dưỡng những đứa con không phải do mình sinh ra, nhưng số phận đã gắn kết họ với nhau trong tình mẫu tử.

1
Tình mẹ con ấm áp.

Với những người mẹ đơn thân, thì việc chăm một trẻ bình thường đã khó, nay một lúc nhận nuôi cả chục trẻ có hoàn cảnh đặc biệt, quả thật không đơn giản chút nào. Nhiều trẻ được đưa đến Làng với những biến chuyển xung đột phức tạp trong nội tâm, rất khó hòa nhập. Các mẹ phải cố gắng làm sao để những đứa trẻ có cảm giác như đang sống trong chính ngôi nhà của mình, có hơi ấm tình thương của mẹ và các anh chị em. Đó là cả một quá trình. Nếu không có sự kiên nhẫn và tình yêu dành cho con trẻ thì rất khó làm được.

Chị Lê Thị Ngọc Bích, Mẹ đại diện của làng trẻ SOS Quy Nhơn bộc bạch: “Ngày đầu vào Làng bỡ ngỡ lắm. Cái gì cũng phải học. Từ cách cho con ăn đến thay tã, tắm rửa, mọi thứ cứ rối bù lên. Cũng có mấy người vào làm một thời gian nhưng rồi không chịu nổi phải bỏ đi. Nhớ có lần chị cho con uống sữa, nó không uống lại càng khóc to hơn, chị dỗ mãi cũng không được. Thế là chị cũng khóc theo. Nhưng rồi, chị và các mẹ ở đây cũng quen việc. Cái cốt yếu chính là phải xem tụi nhỏ như con đẻ của chính mình thì mọi thứ đều làm được hết. Nếu không có tình yêu thương thì nơi đây đâu khác nào một trại giáo dưỡng…”.

2
Những đứa trẻ ở làng trẻ này đã được sống trong tình yêu thương của những người mẹ thật sự.

Người đến rồi đi cứ thế tùy duyên. Những người mẹ sau cùng ở lại là những người tâm huyết với trẻ nhất. Họ đã làm mẹ mà chính bản thân họ cũng chưa bao giờ hình dung được. Chỉ đơn giản là yêu thương, quan tâm, sẻ chia hết mực.

Rất lâu rồi, những người mẹ ở Làng chẳng còn trông ngóng đến 2 ngày nghỉ phép trong tháng như lúc mới vào nữa. Ở đây, họ đã tìm thấy hạnh phúc thực sự, hạnh phúc giản đơn của một người mẹ. Chị Ngô Thị Đức không giấu được cảm xúc của mình khi chia sẻ với tôi chuyện về các con: “Sau một thời gian dài gần gũi, cảm thấy đủ tin tưởng, nhiều đứa thủ thỉ chuyện trước đây của nó mà tôi không cầm được nước mắt. Trong số mấy con tui, có đứa ba ruột nó bị bệnh tâm thần, mẹ bỏ đi, chỉ còn ông bà ngoại tuổi cao sức yếu không thể chăm sóc. Nó được nhận vào đây, ở với tui hơn 5 năm nay, hiện giờ đang học lớp 9, phụ giúp tui được nhiều việc, mẹ con dìu dặt nhau qua tháng ngày buồn vui. Thương lắm”.

3
Nụ cười trong trẻo của con trong tình yêu thương của mẹ.

Tương tự như mẹ Đức, mẹ Trần Thị Kim Oanh – nhà gia đình Hoa Thủy Tiên cũng ắp đầy kỷ niệm với các con của mình. Chị là người đã nhận chăm sóc cháu Nguyễn Anh T., cậu bé bị bố mẹ ngược đãi. Từ thuở bé dại cháu T. đã hứng chịu biết bao đau thương do sự nhẫn tâm và vô trách nhiệm của người lớn. Mười tuổi em vẫn chưa được cho đi học, phải sống trong cảnh đòn roi và quát tháo của cha và dì ghẻ. Chỉ đến khi chính quyền địa phương can thiệp, cháu mới được đưa đến Làng vào ngày 25/08/2012 trong tình trạng rất khó hòa nhập. Mặc cảm quá khứ, T. cứ lầm lì không nói một thời gian dài, nhưng rồi cảm nhận được tấm lòng yêu thương của mẹ Oanh, T. mới bắt đầu hòa nhập. Đến một ngày, chị Oanh hạnh phúc vỡ òa khi cậu nhóc thỏ thẻ: “Từ nhỏ đến giờ chưa ai đối xử tốt với con như mẹ Oanh cả…”. Cứ như vậy, tình mẫu tử của họ ngày càng được vun vén và ắp đầy theo thời gian.

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Xuân Cương, Giám đốc Làng trẻ SOS Quy Nhơn bộc bạch: “Ở Làng trẻ này, các mẹ luôn ưu tiên cho trẻ tự nhiên, phát triển khả năng của từng trẻ. Nguyên tắc cha mẹ thể hiện tình yêu thương trong cuộc sống và học tập để những đứa con cảm nhận được tất cả. Ở đây, những người mẹ đơn thân chấp nhận biết bao khó khăn để dành hết tình cảm cho những đứa con của mình!”.

5
Tại làng trẻ này hiện có 14 nhà gia đình, 147 trẻ, 1 lưu xá.

Trong bóng chiều muộn, chị Oanh vẫn ngồi đó tâm sự với đứa con của mình. Bên vườn nhà, con gà mẹ mổ đọt rau lang gọi đàn con xúm xít. Những người mẹ lại tiếp tục chăm chút cho mái ấm của mình. Trên một khoảnh sân trống giữa Làng, những đứa trẻ tung tăng quanh trái bóng tròn, phía bên ngoài những búp tay non vẫy xòe thích thú, đôi má phụng phịu gọi nhau í a, í ới. Cuộc sống nơi đây dường như chậm lại, an yên đến lạ thường, hệt như những thước phim quay chậm về một thiên đường cổ tích. Bình dị và thân thương…

Minh Ngọc – Phong Linh

Theo VnMedia.vn Copy