Thứ hai, 08/08/2022

Bác sĩ 9x tình nguyện rời phố lên biên giới

Thứ năm, 07/07/2022, 20:27 (GMT + 7) Theo dõi ATYT trên

Lớn lên trong gia đình khá giả tại Hà Nội, tốt nghiệp trường Đại học Y Hà Nội nhưng bác sĩ trẻ Dương Minh Tuấn tình nguyện bỏ phố lên vùng biên giới.

Vốn là cậu ấm con nhà giàu, con của một chủ doanh nghiệp thành đạt, chàng trai trẻ Dương Minh Tuấn (1991) từ bỏ cơ hội làm việc với thu nhập cao ở thành phố, chọn cống hiến những năm tháng tuổi trẻ ở dải dất Duyên hải miền trung.

Hiện tại, Tuấn đang là bác sĩ tình nguyện tại Bệnh viện Đa khoa Minh Hoá, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình (vùng đất biên giới hai nước Việt – Lào).

Tình nguyện đến vùng đất đầy nắng và gió

Chưa từng có ước mơ làm bác sĩ, Tuấn chọn thi vào ngành Y vì nghe lời khuyên của mọi người “Nhất Y, nhì dược”. Theo học Y, có lúc chàng trai trẻ nghĩ học cho xong bằng đại học rồi theo đuổi đam mê ca hát. Nhưng rồi một biến cố xảy đến khiến anh thay đổi suy nghĩ.

2210c4cfb54c76122f5d

Học ngành Y không phải là ước mơ của mình. Mình chỉ bắt đầu yêu nghề vào năm cuối Đại học, khi bố mình mất đột ngột sau cơn nhồi máu cơ tim. Đó là cú sốc đầu đời với mình, cũng từ đây nhận ra được nhiều điều về con đường y học và quyết tâm theo đuổi nó thực sự” bác sĩ Tuấn chia sẻ.

Sau tốt nghiệp, chàng trai trẻ vào TP.HCM học và làm việc. Ở đây, anh được nhận vào làm tại một bệnh viện tư nổi tiếng với mức lương  20 triệu. Tuy nhiên, khi biết đến dự án đưa bác sĩ trẻ về vùng sâu, vùng xa, biên giới và hải đảo do Bộ Y tế phát động, Tuấn đưa ra quyết định “táo bạo”, từ bỏ công việc thu nhập cao, viết đơn tình nguyện xin về huyện Minh Hóa (Quảng Bình) công tác.

Chia sẻ về quyết định khiến nhiều người bất ngờ, Tuấn bảo: “Mình muốn đến huyện Minh Hóa vì tò mò. Mình tự đặt ra câu hỏi rằng, ở thành phố có đầy đủ cơ sở vật chất, công tác khám chữa bệnh rồi nhưng còn nhiều thứ chưa tốt. Vậy các bác sĩ ở vùng sâu, vùng xa đã làm như thế nào để hỗ trợ người dân trong khi thiếu thốn về đủ mặt. Khi đặt ra những câu hỏi như thế, mình đã lên đường đi tìm câu trả lời”.

e1e3373646b585ebdca4

Những ngày đầu đặt chân đến vùng đất biên giới, bác sĩ Tuấn không thể trò chuyện, giao tiếp với bất cứ ai vì sự khác biệt về ngôn ngữ, người dân chủ yếu nói tiếng Nguồn nên rất khó nghe. Môi trường sống cũng khác nhiều so với thành phố, bác sĩ Tuấn mất khoảng 6 tháng mới thích nghi được. “Để hòa nhập được với cuộc sống ở đây mình cố gắng rất nhiều. Mỗi ngày cố học từng chút để nghe, hiểu được tiếng người dân rồi thích nghi với cả việc khám bệnh mà không có phương tiện chẩn đoán”.

Dù chỉ gắn bó với mảnh đất biên giới hơn 2 năm (từ tháng 3/2020), nhưng chẳng ai còn nhớ Tuấn là bác sĩ từ thành phố chuyển về. Mọi người thường gọi anh với cái tên thân thương “A Tuấn” như cái cách họ gọi người thân trong nhà mình. Với người dân nơi đây, Tuấn giống như người thân luôn quan tâm, chăm sóc họ tận tình.

Ở các bệnh viện tuyến huyện luôn thiếu nguồn nhân lực, một bác sĩ thường kiêm nhiệm nhiều việc. Là bác sĩ chuyên khoa nội hô hấp nhưng khi về đây, Tuấn trở thành “bác sĩ đa di năng. Anh hỗ trợ tất cả mọi việc từ ca mổ, đến ca cấp cứu....thường xuyên có những hôm thức trắng nguyên đêm trông, chăm sóc bệnh nhân. Vất vả như thế, nhưng chàng trai trẻ đến từ nơi thủ đô hoa lệ chưa bao giờ than vãn. Đôi lúc, anh còn dùng sự hài hước của mình để chọc cười bệnh nhân, khiến họ quên đi những cơn đau đớn của bệnh tật.

Những lần đầu tiên đáng nhớ

Từ ngày đến đây công tác, bác sĩ Dương Minh Tuấn trở thành người “níu giữ sự sống” cho biết bao bệnh nhân. Tuấn luôn tìm mọi cách để hỗ trợ bệnh nhân nghèo không có đủ tiền khám, chữa bệnh, phẫu thuật... Nếu tiền lương không đủ, anh sẽ xin mẹ hoặc kêu gọi bạn bè trên mạng xã hội...

bac-si-tre-2_ypup

Tháng 7 năm 2020, lần đầu tiên Tuấn sử dụng tài khoản mạng xã hội với hơn 60 nghìn lượt theo dõi của mình để kêu gọi giúp đỡ cho trường hợp cô bệnh nhân 44 tuổi bị hở van tim lâu lăm, hoàn cảnh gia đình khó khăn. Anh kêu gọi được 120 triệu đồng và đưa bệnh nhân ra ngoài Hà Nội để phẫu thuật. Hiện giờ, bệnh nhân ổn định, khỏe mạnh, có thể làm việc bình thường.

Một kỉ niệm nữa khiến anh không thể quên, lần đầu tiền nhận được lời cảm ơn đặc biệt đến từ bệnh nhân đặc biệt. “Trong tất cả, mình nhớ nhất lời chúc đến từ anh tù nhân. Anh đó bị hen phế quản, phải nằm điều trị rất lâu. Lúc ra viện, bệnh nhân vẫn còn hai còng tay nhưng vẫn cố nắm lấy tay mình và nói: “Cảm ơn bác sĩ”. Dù đó chỉ là lời cảm ơn đơn thuần nhưng mình vẫn cảm thấy vui, bởi có thêm một cuộc đời ở lại” bác sĩ Tuấn chia sẻ.

3c146dd01453d70d8e422

Mỗi năm, Tuấn đều kết hợp với các tổ chức tình nguyện ở TP.HCM hoặc Hà Nội để hỗ trợ, cải thiện chất lượng cuộc sống cho người dân. Năm ngoái, khoan giếng cho bà con vùng biên giới, năm trước sơn lại trường học, dựng sân trường.... Mới đây, bác sĩ Tuấn kết hợp với Huyện Đoàn Minh Hóa, hỗ trợ khám chữa bệnh, phát thuốc miễn phí cho người dân. Đồng thời, tặng một số món quà cho các em nhỏ trên các xã, bản.

Ngoài ra, bác sĩ Tuấn còn được biết đến với cái tên “nhà văn Pu”. Không chỉ giỏi về chuyên môn, Tuấn còn là một nhà văn có tầm ảnh hưởng trên mạng xã hội. Anh đã ra mắt được 3 cuốn sách: “Những đứa trẻ không bao giờ lớn”, “Lạc quan gặp niềm vui ở quán nỗi buồn và những chuyện chưa kể” và “Sài Gòn và đại dịch’’. Những cuốn sách mà anh viết thường theo dạng tản văn, viết các câu chuyện ngắn. Tuấn muốn thông qua mẩu chuyện ngắn, có thể chia sẻ được những thứ tươi đẹp trong cuộc sống, những bài học mang ý nghĩa sâu sắc đến cho mọi người.

f2b97e7007f3c4ad9de21

Gần 3 năm sinh sống, làm việc tại Quảng Bình mang đến cho bác sĩ Tuấn nhiều trải nghiệm, giúp anh học được nhiều bài học đắt giá. “Đến đây mình đã học được cách điềm tĩnh hơn trong các mối quan hệ cũng như xử lý công việc. Đặc biệt, học cách sống đơn giản, nghĩ mọi thứ đơn giản. Bởi những người sống ở đây họ rất chân thành, tình cảm “sống như sông như suối” Tuấn tâm sự.

Với một người có nhiều trải nghiệm như Tuấn, anh nghĩ trong cuộc sống quan trọng nhất là sống làm sao để lúc nào mình cũng cảm thấy hạnh phúc, thoải mái với những lựa chọn của bản thân. “ Mình luôn cảm thấy hạnh phúc với lựa chọn của mình. Mình chưa bao giờ hối hận về quyết định về vùng khó khăn. Nhiều người nghĩ do nhà mình có điều kiện, dư giả rồi nên mới sẵn sàng đi giúp đỡ người khác. Nhưng thực tế, điều đó không quan trọng, chỉ cần muốn giúp thì ngay từ lúc chưa có gì vẫn có thể giúp đỡ người yếu thế và khó khăn hơn mình. Nên nếu có thể thì hãy cứ làm đi, cứ trải nghiệm... Để sau này không bao giờ phải hối tiếc.

Tham gia diễn đàn thảo luận và cập nhật những thông tin mới nhất, bổ ích về sức khỏe, y tế, đời sống dân sinh cùng chúng tôi trên Viber tại đây

Theo Sức khoẻ 24h
Từ khóa: bác sĩ
antoanyte.vn