Thứ tư, 27/10/2021

Nhà Hy Vọng ở Đà Nẵng và câu chuyện thấm đẫm tình người

Thứ bảy, 25/09/2021, 11:00 (GMT + 7) Theo dõi ATYT trên

Nhóm bạn trẻ thấu hiểu khó khăn của những người lao động nghèo, họ lập nên Nhà Hy Vọng để đón những người tật nguyền hay khốn khó về.

Dưới mái nhà từ tâm ấy, những con người từ nhiều nơi đã làm nên một gia đình ấm cúng và đầy sẻ chia. Đó là một ngôi nhà với nhiều phòng trọ miễn phí, được cung cấp lương thực thực phẩm cho những người có hoàn cảnh éo le, những người tật nguyền, cả những người cơ nhỡ không nơi nương tựa. Ngôi nhà ấy với một cái tên đầy ấm áp là “Nhà Hy Vọng”.

1
Tình người ở Nhà Hy Vọng.

Dịch bệnh kéo dài khiến những người tàn tật, người lao động nghèo tại Đà Nẵng đã khốn khó nay càng chật vật hơn, và hơn nửa năm qua, nhiều người đã biết tới ngôi Nhà Hy Vọng  của một nhóm bạn trẻ ở Đà Nẵng lập nên. Đúng như tên gọi, ngôi nhà ấy trở thành nơi nương tựa, đùm bọc nhau của những phận đời nghèo khó tứ xứ tụ về Đà Nẵng để theo đuổi hành trình mưu sinh đầy ngặt nghèo này.

6
Nhiều mảnh đời khốn khó, tật nguyền được yêu thương hơn trong Nhà Hy Vọng này.

Chủ “dự án” Nhà Hy Vọng là một chàng trai trẻ sinh năm 1989 cùng nhóm bạn. Anh Tôn Thất Tuấn Anh (trú tại Q. Hải Châu, Đà Nẵng) là đại diện nhóm thành lập Nhà Hy Vọng  chia sẻ ý tưởng thành lập ngôi nhà như thế này hết sức tình cờ. Vào đầu năm 2021, trong quá trình đi trao quà từ thiện cho những người lao động nghèo dịp Tết cổ truyền, anh Tuấn Anh và nhóm bạn đã thấy nhiều mảnh đời cơ nhỡ trên phố phường.

Sau khi bàn bạc cùng nhóm bạn, Tuấn Anh đã thuê một dãy nhà trọ nhiều phòng tại con hẻm nhỏ số 119 Phạm Như Xương (phường Hòa Khánh Nam, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng). Sau đó, anh đưa những người tàn tật, nghèo khó, người già yếu không nơi nương tựa về sống miễn phí trong những căn phòng ấy. Anh cùng nhóm bạn đặt tên cho ngôi nhà ấy là Nhà Hy Vọng. Và mong rằng những người sống trong đó không còn quá lo lắng về chỗ ở giữa đại dịch như thế này.

Những ngày bình thường trước khi Đà Nẵng thực hiện lệnh giãn cách xã hội, cứ đến chập tối là dãy phòng trọ trong 119 Phạm Như Xương này lại đồng loạt sáng đèn. Trước hiên, trẻ con í ới chơi trò đuổi bắt. Trong nhà, người lớn luôn tay lo cơm nước, sắp xếp lại đồ đạc. Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ đây là dãy trọ của những người bình thường. Nhưng không, mỗi người ở đây đều có những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Họ là người khuyết tật, người già neo đơn, mẹ đơn thân từ các tỉnh, thành phố khác đến Đà Nẵng mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo, nhặt ve chai. Những người cha người mẹ ấy lại tập trung về ngôi Nhà Hy Vọng để chuẩn bị từng bữa ăn cho những đứa con, rồi họ cùng trò chuyện, động viên, san sẻ nhau những khốn khó như một gia đình.

3
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Minh và chị Trần Thị Dung đều khuyết tật bẩm sinh, được cách thành viên Nhà Hy Vọng hỗ trợ khi mới chuyển về ở.

“Tôi nấu xong rồi, để tôi phụ giúp chị một tay cho kịp nhé. Hôm nay có nhiều món ngon nhỉ, chắc là tụi nhỏ sẽ vui lắm đây...” – anh Nguyễn Văn Minh (quê Bình Định) vừa nói, vừa đẩy chiếc xe lăn tới và đưa tay lấy ngay túi xách mà một phụ nữ khác vừa đi nhận đồ hỗ trợ của TP về. Ngay lập tức, anh Minh bắc nồi nước lên, nước vừa sôi cũng là lúc anh đã rửa cá, thịt xong. Trong lúc chờ thịt chín, anh lại tiếp tục nhặt từng cọng rau. Những hình ảnh ấy gần như quá quen thuộc từ nhiều tháng qua trong ngôi nhà mang tên Hy Vọng này. Hễ ai xong việc trước liền phụ người khác để kịp bữa ăn đầm ấm quây quần.

Dù là những căn phòng trọ đơn sơ, nhưng những người ở đây không phải trả tiền thuê nhà, hay tiền điện, tiền nước. Càng đặc biệt hơn khi sống tại đây hầu hết là người ngoại tỉnh, tuy không phải họ hàng nhưng sống quây quần, sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau như một gia đình.

Ở Nhà Hy Vọng, mỗi câu chuyện của người đi ở trọ khi kể ra đều gây ngạc nhiên. Đó là cụ già neo đơn gần 80 tuổi, hằng ngày đi nhặt ve chai; là người mẹ đơn thân tàn tật đi xe lăn bán vé số dạo nuôi con hay đôi vợ chồng khuyết tật vất vả mưu sinh vì cậu con trai bé bỏng ở quê. “Ở đây mọi người xem nhau như đại gia đình. Vì thế mà có cái chi ngon cũng san sẻ, có nỗi buồn cũng kể cho nhau vơi đi, người này khóc người kia vội lau nước mắt. Nếu không có ngôi nhà này, chắc có lẽ tôi và con khó vượt qua được những tháng ngày vất vả, khổ cực thiếu thốn khi dịch bệnh diễn ra!”, chị Trần Thị Dung (quê Quảng Nam) đã thốt lên như thế khi trò chuyện với chúng tôi.

Chị Dung và anh Minh là hai người khuyết tật, cuộc đời run rủi họ đến với nhau để bù qua sớt lại những khiếm khuyết của đời. Họ từng chật vật khắp nơi vì không thể ổn định chỗ ở trước khi đến với Nhà Hy Vọng này. Không những được ở miễn phí, ở Nhà Hy Vọng chị Dung và anh Minh cũng nhận được nhiều tình cảm từ phận đời đồng cảnh ngộ vì thế giúp vợ chồng chị và con vượt qua được số phận. Chị kể, ở ngôi nhà này bất kể đứa nhỏ nào cũng biết đùm bọc, bảo ban nhau, nghĩa tình ấm áp cứ thế được nhân lên với mỗi gia đình.

5
Bà Trần Thị Mạnh (77 tuổi, quê Quảng Trị) cười vui khi được ở tại Nhà Hy Vọng.

Mấy tháng qua, dãy trọ mang tên Nhà Hy Vọng ấy luôn lấp lánh tình người. Bà cụ già neo đơn gần 80 tuổi, hằng ngày đi nhặt ve chai cách đây 4 tháng đã không khỏi xúc động khi được đưa về Nhà Hy Vọng. Đó là bà Trần Thị Mạnh (77 tuổi, quê Quảng Trị) vì chiến tranh loạn lạc, mất hết giấy tờ, nên sau này bà phải lưu lạc và rơi vào cảnh không nhà không cửa. Dù có hai người con nhưng người con trai thì bị liệt, người con gái cưới chồng nhưng bị tai nạn, một thân một mình bà không muốn làm khổ con cái nên tuổi già quyết định vào đến Đà nẵng lượm ve chai mưu sinh. Ở TP này, bà che bạt ở tạm bên hông nhà người khác, gần 80 tuổi nhưng ngủ không dám ngủ vì những ngày trời mưa gió bão bùng.

4
Bà Mạnh được anh Tuấn Anh hỗ trợ tiền mặt trong những ngày giãn cách xã hội.

Bà Mạnh kể: “Tôi lượm ve chai ngày có ngày không để tằn tiện sống qua ngày. Ngày không có gì thì đi lượm cơm thừa của vài gia đình treo cơm trắng ở trụ điện về nấu lại ăn với muối tiêu. Nấu buổi sáng để dành chiều tối về ăn, thế mà ở trong túp lều đó không có ai nên nhiều khi con mèo hay chó nào nhảy vào ăn mất nồi cơm trắng, đến chiều về tôi thấy thế chỉ biết vừa đói vừa khóc mà thôi!”. Nhưng từ khi có người giới thiệu đến Nhà Hy Vọng, bà Mạnh có phòng riêng, có những anh chị ở chung dãy trọ trò chuyện, cùng mọi người chia sẻ miếng cơm, miếng canh cùng nhau, tối ngủ lại không sợ mưa gió, sợ ăn cướp, gánh nặng cũng đỡ nên chỉ sau gần 2 tháng bà đã tươi tắn lên và tăng hẳn 2kg. Bà cười tíu tít như đứa trẻ khi được anh Tuấn Anh hỗ trợ một ít tiền trong những ngày giãn cách xã hội.

2
Anh Tuấn Anh (thứ 2 từ trái qua) cùng các thành viên của Nhà Hy Vọng giúp đỡ những người bán vé số.

Để thành lập Nhà Hy Vọng này, là ngôi nhà với nhiều phòng trọ được anh Tuấn Anh và nhóm bạn thuê lại của một người khác. Mỗi phòng trọ như vậy rộng chừng 15m2, giá thuê không dưới 1,5 triệu/tháng/phòng nhưng chủ nhà đã hỗ trợ và lấy tổng cộng 8 triệu đồng/tháng cho 6 phòng. Anh Tuấn Anh và những người bạn mong muốn nơi đây không chỉ là nhà trọ miễn phí, mà còn phải là nơi để những người nghèo, người gặp khó khăn, trắc trở trong cuộc sống san sẻ, nương tựa vào nhau để cùng đứng lên.

Tiêu Dao

Theo VnMedia.vn