Thứ năm, 21/10/2021

Vợ qua đời vì Covid-19, chồng nén nỗi đau xin vào bệnh viện chăm sóc F0

Chủ nhật, 26/09/2021, 20:30 (GMT + 7) Theo dõi ATYT trên

"Cho tôi xin ở lại bệnh viện được không, vợ tôi chết rồi, ở nhà tôi buồn quá, không chịu đựng nổi", anh Út nghẹn ngào nói với lãnh đạo bệnh viện.

Buổi sáng, ở khoảng sân bên trong Bệnh viện Phục hồi chức năng (quận 8) có bóng dáng người đàn ông da đen nhẻm, lặng lẽ quét rác, tỉa cây... Thi thoảng, có bệnh nhân nào cần thay tã, vệ sinh, châm nước, dìu đi vệ sinh... anh lại tất tả chạy đi. 

Đó là anh Út (ngụ quận 8, TP.HCM), một tình nguyện viên đặc biệt của bệnh viên. Nửa tháng trước, vợ chồng anh đã phát hiện dương tính với Covid-19. Anh chị được phường cho cách ly, điều trị tại nhà. 

Nhưng chỉ một ngày sau đó, chị đã qua đời vì Covid-19. Anh nhớ tối hôm đó, chị nằm thiêm thiếp trên chiếu, than khó thở. Anh vội vã quay xuống bếp khuấy nước chanh cho chị, khi trở lên, chị run bần bật, kịp kêu tên con "Nguyên ơi" rồi ra đi. Đôi vợ chồng đầu ấp tay gối hơn mấy mươi năm cũng chẳng kịp nói lời sau cuối nào với nhau.

242998835_408145720696581_3826234316014665206_n

Con trai duy nhất của hai vợ chồng hiện đang ở cùng dì, cháu bị kẹt lại trên đó do giãn cách xã hội. Một tay anh lo liệu hậu sự cho chị. Khi quân đội đến mang chị đi, nước mắt anh chảy dài hai bên má. Ngôi nhà đầy ắp hình bóng của chị, do dương tính với Covid-19 nên anh phải ở nhà. 

Một ngày, anh đón chị về trong chiếc hũ. Một cái bàn con con được đặt ra, anh đặt hũ cốt của chị lên bàn, để tấm ảnh CMND lên trên rồi ngày đêm nhang khói. "Hồi còn sống, cổ hiền lắm, hay giúp đỡ mọi người. Vậy mà cổ cũng bỏ tôi mà ra đi...", anh bật khóc nhớ lại. 

Ngay sau khi khỏi bệnh, anh Út đã lấy xe máy, chạy thẳng lên bệnh viện gần nhà. Anh ngập ngừng nói với lãnh đạo bệnh viện: "Cho tôi xin ở lại bệnh viện được không, vợ tôi chết rồi, ở nhà tôi buồn quá, không chịu đựng nổi". Cảm động trước hoàn cảnh và tấm lòng của anh, hồ sơ nhanh chóng được duyệt. 

Ngày ngày, anh tự tay chăm sóc các F0. Anh châm nước, thay tã, thậm chí là đổ bô... không từ bất kì công việc gì. Anh nói: "Tôi thấy cuộc đời này vô thường lắm, người ta thấy đó, rồi mất đó. Vợ đã đi rồi, con tôi nó ở xa buồn lắm, cứ khóc miết à. Tôi phải dỗ dành cho nó tiếp tục việc học. Còn về phần mình, tôi muốn đăng kí làm tình nguyện để giúp mọi người. Đó là những mong muốn của cuộc đời tôi bây giờ".

242664711_266823305172829_5794367628568882181_n

Chưa bao giờ, anh Út ngại công việc vất vả, cực nhọc, bởi giúp được ai đó là một niềm hạnh phúc. Trong bệnh viện, anh đã từng chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt, như vợ chồng anh ngày xưa. Những lần phụ nhân viên y tế chuyển bệnh nhân tử vong, anh thầm cầu nguyện rồi sau đó lặng lẽ ra sân, thắp cho họ nén nhang. Người già không thể đi vệ sinh, dễ làm ảnh hưởng đến huyết áp, anh dìu họ, chăm sóc như thể đó là người nhà của mình. 

Anh dọn vào ở hẳn trong bệnh viện, trưa trưa anh lại xin điều dưỡng về thắp nhang cho vợ. Mỗi lần mở cổng, bước vào nhà, nỗi buồn và biết bao thương nhớ lại vây lấy người đàn ông này. 

242963860_382969206781992_6335890992210685463_n (1)

Mấy hôm trước, có một người đàn ông trong xóm sau khi đi cách ly về bị gia đình đuổi ra khỏi nhà. Anh thương tình cho ở nhờ. Vợ anh còn sống thường xuyên đi chùa, giúp đỡ mọi người. Khi chị qua đời, anh muốn tiếp tục sống bằng sự thiện lương của chị.

Anh Út là người gốc Campuchia, quê Trà Vinh, anh không biết chữ. Cuộc đời anh đã đi qua bao bôn ba, sóng gió, nhưng anh chỉ khóc khi nhắc về vợ. Người phụ nữ hiền lành, dịu dàng và có một trái tim nhân hậu. 

"Sắp tới, tôi tính đón con về, rồi đi làm mướn ở Hóc Môn để kiếm tiền nuôi con. Dù vất vả cỡ nào tôi cũng phải ráng cho nó ăn học tới nơi tới chốn", anh nói.

Theo VnMedia.vn Copy
Từ khóa: covid-19 tphcm F0