Thứ hai, 26/07/2021

Nữ sinh viên TP.HCM tạm gác nỗi đau mất cha để lên đường chống dịch: "Ngày nào mẹ cũng rơi lệ"

Thứ tư, 14/07/2021, 07:00 (GMT + 7)
Không khí chống dịch ở TP.HCM "hừng hực" bởi những trái tim quả cảm. Và nữ sinh viên Ngọc Thùy (quê Cà Mau) cũng đã gác lại những nỗi lòng riêng mà lên đường.

Giọt nước mắt của mẹ

Ngọc Thùy có vóc dáng nhỏ bé, sự nhanh nhẹn. Cô thoăn thoắt chạy từ khu phong tỏa này, sang vùng cách ly nọ, bất kể ngày đêm, nắng gió. Đối với Thùy, khi cô còn được cống hiến sức trẻ cho đất nước là một hạnh phúc.

Thùy sinh ra và lớn lên ở vùng quê Cà Mau. Bố của Thùy vừa qua đời được 43 ngày. "Lúc ở Sài Gòn, mình nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ hương vị quê hương dù chia xa chưa đầy một tháng. Điều làm mình buồn nhất là nỗi đau mất ba chưa nguôi ngoai nhưng nghe tin dịch bệnh cần sự trợ giúp của tình nguyện viên nên mình lên đường. Mẹ mình cũng đã rất nhiều lần khóc vì không gọi được cho mình, bởi lúc làm việc mình không bao giờ sử dụng điện thoại.

202763619_124369097608611
Ngọc Thùy được tiêm vaccine trước khi chống dịch

Mẹ cũng bao lần năn nỉ mình đừng đi nữa, nguy hiểm. Bởi nhà giờ chỉ còn 2 mẹ con, nếu mình có chuyện gì mẹ sẽ không chịu được. Những lúc ấy mình xót xa lắm, nhưng cũng ráng cười nói với mẹ là con không sao đâu mẹ, tụi con được anh chị lo chu toàn ăn uống, mạnh khoẻ. Nghe mình nói vậy mẹ cũng chỉ biết ừ. Mình hiểu mẹ, mình biết mẹ ở nhà chẳng yên lòng mấy đâu, có khi mẹ còn thức cả đêm trăn trở. Nhưng vì thương con, ủng hộ việc con gái làm nên mẹ chỉ ngậm ngùi đứng ở phía sau dõi theo. Mình cũng thương mẹ, nhưng mình cũng thương Việt Nam, thương Sài Gòn".

206796489_124893665889488
Nữ Sinh viên trong bộ đồ bảo hộ

Đối với nữ sinh viên này, hình ảnh Sài Gòn để lại trong cô luôn là những hình ảnh đẹp, đầy sự yêu thương. Lúc khó khăn nhất, cô đã nghĩ đến những người vô gia cư, những hộ gia đình khó khăn ngoài cũng đang oằn mình chống dịch. "Họ không chỉ chống dịch bệnh mà là chống lại cơn đói, nỗi khó khăn của cơm áo gạo tiền. Mình nhớ như in hình ảnh những cô chú nắm tay mình cám ơn quấn quýt vì nhận được hộp cơm từ thiện từ mình. Rồi những hình ảnh các em bé vài ba tháng tuổi, vài ba tuổi bị nhiễm bệnh, các em vô tư bước chân lên xe cứu thương nhưng vẫn cười rồi quay sang tạm biệt mình, vì các em chưa biết mình đã mắc căn bệnh nguy hiểm đến mức nào".

Hơn 40 ngày đêm chống dịch

Thùy kể, khó khăn lớn nhất là nằm ở ý thức người dân. Do nhiều người còn chưa nắm rõ được sự nguy hiểm của căn bệnh này nên họ còn thờ ơ. Cũng không ít lần, cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi: "Khi bước chân vào khu phong toả, khu có nguy cơ lây nhiễm cao, tiếp xúc gần với các ca nhiễm F0, F1, mình đã từng nghẹn ngào rơi nước mắt khi chờ đợi kết quả test nhanh. Nhìn thoáng qua ai cũng bảo mình sao mà tràn đầy năng lượng thế. Dù mình có mặc đồ bảo hộ bao nhiêu tiếng, không được uống nước, không được ăn nhưng vẫn cứ cười tươi như hoa. Ít ai biết được rằng, sau mỗi câu nói, sau lớp trang bị kín kia mình đã rơi nước mắt vì lo lắng".

185316056_125183290860525
Lấy mẫu xét nghiệm

Khó khăn nhưng không lùi bước, Thùy vẫn ngày đêm chống dịch vì cô cho rằng mình là một phần của thành phố này, không thể đứng yên khi nó đang "trở bệnh". "Ngoài như thế, mình còn thấy bản thân mình đỡ áp lực hơn những người lính, những y bác sĩ. Họ tiếp xúc trực tiếp với các mẫu dịch bệnh, họ còn nguy hiểm hơn cả mình. Có những người chống dịch từ Bắc vào Nam, cả cái Tết 2021 vừa rồi còn không được về nhà. Thế mình có gì đâu mà so với sự cống hiến to lớn của họ!

217483582_125355335509987

Mẹ sinh ra mình, Sài Gòn là nơi giúp mình trưởng thành và suy nghĩ chín chắn hơn. Sài Gòn đang bệnh, mình không thể bỏ. Sau này nếu có thể, mình mong rằng sẽ được dắt mẹ đi khắp Sài Gòn chiêm ngưỡng vẻ đẹp phồn hoa của nó. Mình sẽ chỉ cho mẹ xem những nơi nào con gái mẹ đã đi qua trong những ngày chống dịch, con sẽ kể mẹ nghe nhiều câu chuyện hay mùa dịch này".

Theo VnMedia.vn Copy